Tích cực, không trừng phạt. Các mẹo quản lý lớp học.

    0
    14863

    Hãy bắt đầu với câu hỏi mà tôi đã hỏi không ít lần.

    “Tôi biết nhiệm vụ của mình và học sinh của tôi cũng vậy, nhưng thỉnh thoảng thật khó để kiểm soát được học sinh trong lớp học. Bạn có thể cho tôi một vài lời khuyên để quản lý lớp học không?

    Câu trả lời là có thể bạn chưa bao giờ có chiến lược quản lý lớp học tích cực, không trừng phạt trong quá trình giảng dạy của mình.

    Khi học sinh có những vi phạm nghiêm trọng như bạo lực, một số loại hình phạt là thích hợp. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp khác, hình phạt có thể chỉ là hình thức tạm thời, không áp dụng cho tất cả, hoặc có thể làm cho vấn đề tồi tệ hơn. Nghiên cứu cho rằng hình phạt chủ yếu dạy cho học sinh biết rằng phải cần thận hơn vào lần tới để tránh phạm lỗi.

    Mối quan hệ công khai và riêng tư

    Các nhà tổ chức cộng đồng cố gắng giúp chúng ta hiểu được sự khác biệt giữa các mối quan hệ công khai và cá nhân. Trước khi trở thành 1 giáo viên, tôi cũng đã là một nhà tổ chức trong suốt 19 năm. Các nhà chính trị gia sẽ cố gắng để xóa mờ đi ranh giới giữa việc công và tư nếu đó là những việc mà đem lại lợi ích cho bản thân họ (ví dụ chính trị gia hôn em bé)

    Đây là một ví dụ khác: Tôi đã có thời gian làm việc với nhiều tổ chức trong các năm qua, bao gồm các hiệp hội tôn giáo tổ chức các cải tiến cộng đồng. Các nhà hoạch định chính trị mà chúng tôi đàm phán cho những thay đổi của địa phương thường là thành viên của các hiệp hội đó và họ thường bí mật gây ảnh hưởng đến các mục sư hoặc những người đứng đầu hiệp hội để có những vị trí khác trong cộng đồng. Khi họ tham gia vào hoạt động cộng đồng, đó là mối quan hệ và trao đổi công, và khi quay lại các hoạt động cá nhân, đó là mối quan hệ và trao đổi cá nhân. Trong công việc, các mối quan hệ là có điều kiện, dựa trên đàm phán và trao đổi. Trong cuộc sống riêng tư, mối quan hệ thường dựa trên tình yêu và tình bạn. Sự khác biệt này là đặc biệt quan trọng khi thể hiện ở các cuộc họp, phương tiện truyền thông, và bất cứ khi nào xuất hiện trước công chúng.

    Tôi áp dụng cách thức này trong các lớp học giúp học sinh hiểu sự khác biệt giữa hành vi công cộng và hành vi cá nhân. Khi học sinh ở trong lớp học, đó là không gian công cộng với những kỳ vọng nhất định. Một ví dụ nhỏ là khi có một học sinh hét lên “Tôi đang chán” hoặc có những lời nói, hành vi không phù hợp.

    Giáo viên: “Johnny, em nghĩ những gì em nói đúng chứ?”
    Johnny: “Vâng.”
    Giáo viên: “Johnny, sẽ tốt hơn nếu em nói những điều đó với bạn của em sau giờ học chứ ?”
    Johnny: “Vâng.”
    Me: “Johnny, em nói to những điều đó trong lớp là có tốt không?”
    Johnny: “Không.”

    Và chúng tôi đều cười, mọi chuyện kết thúc.

     “Ảnh hưởng lâu dài của việc này là gì?”

    Nhà giáo dục học và nhà tư vấn quản lý lớp học tích cực Marvin Marshall đưa ra một chiến thuật đơn giản là hỏi học sinh gây rối một câu hỏi lúc đó hoặc ngay sau đó: “Ảnh hưởng lâu dài của việc này là gì?” và ông gợi ý rằng việc hỏi sẽ hiệu quả hơn là nói.

    Lựa chọn thay thế phạt tập thể

    Tôi nghĩ rằng nhiều giáo viên đã gặp trường hợp này:

    Một chiếc máy bay giấy, bóng giấy, hoặc bút chì được ném trong lớp, hoặc ai đó gây tiếng ồn khó chịu. Đối tượng có thể là nhằm vào học sinh khác, đây có thể là mục tiêu dự đính hoặc không. Có thể chỉ là gây ra tiếng ồn nhằm mục đích vui vẻ.

    Bạn có thể chỉ ra khu vực gây ra tiếng ồn, nhưng bạn không thực sự biết ai là thủ phạm. Và bạn bực bội bởi những hành vi không đóng góp cho môi trường học tập.

    Bạn sẽ làm gì?

    Không có gì là lạ khi giáo viên sẽ hét lên, “Ai đã ném nó?” Không ai thừa nhận, và sau đó giáng viên sẽ phạt toàn bộ nhóm.

    Và đây là định nghĩa phạt tập thể

    Phạt tập thể là phạt một nhóm người do hành vi của một hoặc nhiều người trong nhóm. Các nhóm bị phạt thường không có liên kết trực tiếp với các cá nhân hoặc các nhóm khác, hoặc kiểm soát trực tiếp hành động của họ.

    Tôi không tin hành vi này là cái chúng ta muốn làm gương cho học sinh.

    Nếu phạt tập thể được bỏ đi, thì đâu là giải pháp thay thế?

    Những hành vi sai trái thường không xảy ra ở lớp học của tôi, nhưng nó chắc chắn đã xảy ra. Cách tôi thường làm là đi đến khu vực mà tôi nghi ngờ là gây ra tiếng ồn hoặc là nguồn gốc của tiếng ồn và giải thích rằng tôi cảm thấy không được tôn trọng khi những sự việc này xảy ra. Tôi luôn tôn trọng học sinh của mình và mong họ cũng sẽ tôn trọng tôi. Và sau đó tôi sẽ giải thích rằng tôi không biết chắc chắn ai đã làm nó nhưng tôi muốn mỗi người trong số họ phải cam kết sẽ không ném bất cứ thứ gì (hoặc gây ra tiếng ồn) và chúng tôi bắt tay đồng ý. Tôi nói với học sinh rằng tôi tin họ sẽ làm những điều họ nói và vấn đề được khép lại.

    Hầu hết sự việc đều kết thúc như vậy và không lặp lại.

    Tuy nhiên, nếu nó xảy ra một lần nữa tôi sẽ thực hiện bước tiếp theo. Ví dụ, ai đó trong lớp học của tôi gây ra những tiếng ồn khó chịu và tôi biết chắc là một trong hai học sinh. Tôi sẽ làm như trên với họ, và mọi chuyện đều ổn. Sau đó hai ngày, một trong 2 học sinh đó lại làm ồn.

    Tôi đã yêu cầu cả hai ra ngoài cùng tôi và tôi giải thích rằng tôi rất thất vọng vì một trong hai học sinh không làm như những gì họ nói. Tôi biết một người đáng tin cậy, còn một người thì không. Tôi không thể tin tưởng vào lời nói của cả hai người và tôi không thích cảm giác như vậy. Tôi gợi ý người đã gây ra tiếng ồn có thể suy nghĩ về hành động của mình làm ảnh hưởng đến học sinh khác. Và sau đó tôi cho họ vài phút để nói chuyện riêng (tôi để mở cửa và yêu cầu họ đứng trước để tôi có thể quan sát hành động của họ nhưng không nghe những gì họ nói.)

    Chúng tôi đã không nghe thấy tiếng ồn nữa.

    Vì vậy, nói cách khác, bước thứ hai yêu cầu học sinh tự nhận thức hành động của mình ảnh hưởng đến người khác, và yêu cầu họ cố gắng giải quyết vấn đề với nhau. Trong sự nghiệp giảng dạy của tôi, điều này gần như luôn ngăn chặn các hành vi không phù hợp, và tôi hy vọng học sinh sẽ trưởng thành lên.

    Dĩ nhiên, một trong số các tình huống phổ biến khi mà những ám ảnh của phạt tập thể được đặt ra là khoảng thời gian khó khăn đối với giáo viên dạy thay. Một chiến lược phòng ngừa là giáo viên dạy thay sử dụng phiếu đánh giá chấm điểm thái độ và hành vi. Đầu năm, giáo viên sẽ đưa cho học sinh các phiếu đánh giá đơn giản và giải thích giáo viên dạy thay sẽ sử dụng chúng với họ. Năm phút trước khi kết thúc tiết học, giáo viên sẽ phát phiếu đánh giá và học sinh sẽ viết tên và lớp lên đó. Giáo viên sẽ đi xung quanh và cho điểm cho từng học sinh và thu phiếu đánh giá. (Cách này giúp giáo viên không phải lo lắng về việc nhớ tên từng học sinh và có thể đánh giá dựa trên nhận dạng khuôn mặt học sinh).

    Đây có thể là chiến lược rất hiệu quả để giảm phạt tập thể của giáo viên, nâng cao chất lượng lớp học khi có giáo viên dạy thay và giảm áp lực cho họ.

    Sau khi lớp học hiểu và có thái độ tôn trọng như kì vọng hành vi đã đặt ra, giáo viên có thể thử nghiệm không sử dụng phiếu đánh giá chấm điểm và giải thích cho học sinh thấy họ tin tưởng học sinh của mình và hi vọng các học sinh sẽ hành động một cách phù hợp.

    Larry Ferlazzo

    Nguyễn Hằng

    Lược dịch từ http://www.edutopia.org/

    References

    Larry Ferlazzo, Self-Driven Learning: Teaching Strategies for Student Motivation, © 2013 Eye On Education, Inc. Larchmont, NY.

    NO COMMENTS