Phá vỡ xúc cảm tổn thương của học sinh

    0
    798

    Mỗi giảng viên đều mong muốn phá vỡ những mật mã – để xác định những gì khiến trẻ và thanh thiếu niên cần để thay đổi cảm xúc về sự thất bại, nhận thức và không có cảm xúc, hay có thái độ tiêu cực hướng vào đối tượng nào đó. Giáo viên muốn kết nối những người học bị trạng thái ức chế thường xuyên. Họ muốn giúp học sinh biết rằng học sinh có thể làm được nhiều thứ tốt đẹp hơn những thứ trước đây. Họ muốn chia sẻ với học sinh những điều mong manh nhất mà đã từng kéo dài tổn thương của người học trong quá khứ để ổn định lại tâm trí và trái tim của học sinh. Không ai có thể sống trong áp lực và tổn thương liên tục.

    Giải thích các hành vi tiêu cực

    Bởi vì não bộ là một cơ quan dễ bị tổn thương, nên những người cảm thấy đau đớn thường khiến những người khác cũng cảm thấy đau đớn. Khi học sinh cảm thấy bị đe dọa, họ sẽ tự bảo vệ bảo thân bằng bất cứ cách nào có thể. Họ nói dối, họ hành động, và chấm dứt mối quan hệ với bạn bè của họ khi họ cảm thấy không an toàn và không thể đoán trước được điều gì. Những hành vi này có thể được hiểu như là một hình thức của giao tiếp. Tuy nhiên, giáo viên có thể bắt đầu nhận thấy những hành vi không mong muốn và nhận ra rằng đằng sau mỗi hành động thách thức hay hành vi chưa đúng của người học là sức mạnh. Và  giáo viên có thể phản ánh lại sức mạnh này với những học sinh đang bị tổn thương bằng cách hỏi họ thật dứt khoát, “Điều gì đã xảy ra vậy?” thay vì những câu hỏi điển hình, “Điều gì đã xảy ra với học sinh ấy vậy?”

    Bắt đầu ở đâu khi học sinh và giáo viên cảm thấy bế tắc

    Những câu hỏi dưới đây có thể bắt đầu một cuộc trao đổi xuất sắc để hiểu quan điểm của học sinh, cảm xúc và những suy nghĩ có thể học sinh sẽ không bao giờ tiết lộ:

    1. Em muốn điều gì?
    2. Em có một kế hoạch nào không?
    3. Tôi có thể giúp em như thế nào?
    4. Nguồn lực của em là gì?
    5. Có điều gì là khó khăn không?
    6. Điều gì có thể tạo nên kết quả tốt nhất?
    7. Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì?
    8. Có giải thích nào của em là thực sự đúng không?
    9. Làm thế nào để em biết được điều ấy là đúng?
    10. Bước đầu tiên để cải thiện tình trạng này là gì?

    Khi giáo viên lắng nghe với tâm trạng cởi mở và nhạy bén, họ có thể xác định được các câu trả lời của học sinh là không có cơ sở. Đây là một cơ hội để xác định những gì họ được nghe hoặc đơn giản là hiện diện.

    Thiết lập lại mong đợi

    Dưới đây là ba quá trình hợp tác có thể giúp học sinh xây dựng lại mong đợi và suy nghĩ lại kết quả khi họ đối diện với thử thách học tập, xúc cảm, hoặc thử thách xã hội.

    1. Tái sắp xếp lại não bộ

    Đóng vai trò là những người ghi chú, giáo viên có thể ghi lại một danh sách các điểm nhấn hoặc các từ khóa cho học sinh khi họ chia sẻ những xúc cảm và suy nghĩ. Danh sách này có thể giúp học sinh sáng tác một câu chuyện như một tác phẩm nghệ thuật để có thể chia sẻ. Đó là mục đích của người hướng dẫn để giúp người học nhận thức được mình là chuyên gia trong cuộc sống của họ. Với vai trò là người đồng thiết kế, chúng ta có thể thiết kế một hình khối hoặc một bản đồ tư duy để minh họa những suy nghĩ hoặc xúc cảm của học sinh để giúp họ hiểu được các sự lựa chọn và các cơ hội mới, để hiểu được những thách thức nào đó mà họ có thể chinh phục. Não của chúng ta có thể tái sắp xếp để thay đổi theo đó là những trải nghiệm mới, suy nghĩ và những mối quan hệ mới. Đây là điều kì diệu nhất trong cuộc sống của chúng ta.

    1. Học từ những xúc cảm

    Đó là trách nhiệm của những giáo viên chia sẻ nghiên cứu về não bộ của thế kỉ 21 với các học sinh của mình. Giải phẫu thần kinh học những năm 1990 cho phép chúng ta quan sát ảnh ảnh những hoạt động trao đổi chất của não. Bởi vì não bộ có phản hồi lại bằng một chỉ thị hoặc hình ảnh, nên xúc cảm và các thùy nhận thức sẽ được kích thích. Bây giờ chúng ta hiểu được vai trò của cảm xúc, quan điểm và sự căng thẳng có thể ảnh hưởng đến chức năng của não bộ và cả việc học tập. Chia sẻ điều này với học sinh có thể là cách thức để trao quyền cho họ cải thiện phương pháp tự đánh giá, do đó tăng cường những phản ứng cá nhân để kích thích và nâng cao ý thức về tính hiệu quả.

    1. Xúc cảm của giáo viên

    Không có điều gì quan trọng hơn việc tự nhận thức và tự chăm sóc bản thân mình của giáo viên trong mối quan hệ thầy-trò. Trạng thái xúc cảm của giáo viên (chúng tôi không đề cập tới ảnh hưởng của lời nói) thấm sâu vào mối quan hệ của giáo viên với học sinh. Những gì giáo viên cảm nhận và trải nghiệm là điều nhanh chóng tác động và được nhân đôi lên bởi những học sinh của chúng ta. Trạng thái lan truyền của não là không thể bỏ qua. Để tránh những lây lan tiêu cực, tôi đã bắt tay vào những hoạt động mà tôi thích: yoga, đọc sách, đi bộ. Mỗi ngày tôi có kế hoạch cho hai hoạt động trong ba hoạt động trên – bất cứ vấn đề nhỏ như thế nào – tôi đều điền vào ô cảm xúc của mình, để tăng cường mối quan hệ của tôi với các học sinh. Tách biệt với sự lựa chọn của học sinh là yếu tố quan trọng để tôi cảm thấy hạnh phúc.

    Như nhà thơ Mary Oliver đã có lần nói: “Sự sống duy nhất bạn có thể bảo vệ là sự sống của chính bạn!”. Thêm vào đó, những gì giáo viên thấy là sai lầm hay tiêu cực có thể là trải nghiệm tốt nhất có thể giúp học sinh phát triển xúc cảm và quan hệ xã hội. Như Tiến sĩ Vicara Satya Mary Connelly nói, “Thức dậy và cảm nhận sự tốt lành, luyện tập điều ấy cho đến khi không còn lại điều gì. Cuộc sống duy nhất bạn có thể bảo vệ là cuộc sống của chính bạn, vì vậy hãy tự chữa trị cho bản thân mình bằng tình yêu mãnh liệt và sự bao dung”.

    Là một giáo viên, những điều gì bạn tự thực hành để chăm sóc, động viên bản thân? Và làm thế nào để bạn giúp những đứa trẻ học được từ những xúc cảm của mình? Hãy chia sẻ những suy nghĩ của bạn với chúng tôi!

    Dr. Lori Desautels

    Hoàng Giang Quỳnh Anh| ĐH FPT

    Dịch từ http://edutopia.org

    NO COMMENTS