Những người thầy vĩ đại…không dạy

    0
    947

    Trong một cuộc thảo luận trên LinkedIn, một người đã hỏi, “Những đặc điểm của một giáo viên hiệu quả là gì?”. Tôi đọc một vài nhận xét tuyệt vời mô tả về một giáo viên hiệu quả nhưng nó không giúp tôi nghĩ về đặc điểm một giáo viên tốt nhất của tôi.

    Tôi có một giáo sư tâm lý tuyệt vời ở trường đại học. Ông luôn bùng cháy trong mỗi tiết học và nhiệt huyết của ông được lan tỏa. Nhưng những điều tôi nhớ nhất lại là những thí nghiệm tâm lý mà chúng tôi đã tham gia. Tôi nhớ từng chi tiết và các lý thuyết hỗ trợ bởi vì tôi đã được trải nghiệm nó.

    Giáo sư tâm lý học của tôi là một giáo viên hiệu quả bởi vì ông cung cấp những trải nghiệm giúp ghi vào trí nhớ dài hạn. Để trả lời những ý kiến trên LinkedIn, tôi đã viết như sau:

    “Tôi đánh giá cao tất cả các ý kiến đã được viết ra cho đến nay. Tuy nhiên, tôi cảm thấy có một điều vẫn còn thiếu. Một đặc điểm của một giáo viên hiệu quả là họ không dạy. Bạn có thể cho rằng nó có vẻ thái quá. Làm thế nào có thể một thầy giáo dạy hiệu quả mà không dạy?

    Kinh nghiệm của tôi là giáo viên giỏi thì quan tâm đến học sinh. Giáo viên giỏi biết nội dung kiến thức và biết làm thế nào để giải thích nó. Giáo viên giỏi mong đợi và yêu cầu mức độ cao về hiệu suất của học sinh. Giáo viên giỏi là những người biểu diễn và kể chuyện tuyệt vời thu hút sự chú ý của học sinh.

    Tất cả điều này là tốt, nhưng những người thầy vĩ đại thiết kế những trải nghiệm học tập để người học ở vị trí của “người-lái-xe” và sau đó sẽ tránh xa khỏi con đường đó. Học sinh học tốt nhất bằng trải nghiệm tự thân: thể chất, tình cảm, trí tuệ và tinh thần. John Dewey đã đúng vào năm 1935 khi theo các học thuyết của ông về học tập trải nghiệm. Hôm nay chúng ta gọi là Thuyết kiến tạo (constructivism).

    Trong lớp học

    Một thời gian dài đã qua chúng ta dạy nội dung chỉ để phòng trường hợp sinh viên có thể cần nó. Một giáo viên vĩ đại sẽ đưa ra một lí do cấp bách cho sinh viên để học kỹ năng hoặc kiến thức và sau đó chỉ cho họ thấy họ đã học được nó bằng những gì họ có thể làm. Điều này được gọi là học tập qua dự án (project-based learning).

    Một giáo viên vĩ đại sẽ khiến cho người học muốn đến trường chỉ để nhìn thấy những điều thú vị mà họ sẽ tìm hiểu và khám phá mỗi ngày. Chúng ta gọi là gợi mở (inquiry).

    Triết lý hỗ trợ cho “một giáo viên tuyệt vời” rất đơn giản. Người học học tốt nhất khi họ kiểm soát được việc học của mình. Học sinh phải làm phần khó khăn nhất của việc học và giáo viên không thể nói gì hoặc làm gì để thay đổi điều đó. Học tập thực sự đòi hỏi phải làm, không nghe hay chỉ quan sát. Tuy nhiên, những gì chúng ta thấy trong tất cả các trường phổ thông và đại học là gì?

    Giáo viên nói, nói và nói trong khi học sinh nghe, mơ mộng và ngủ gật. Chúng ta gọi đó là thuyết giảng.

    Từ “giáo viên” có nghĩa là dòng chảy của kiến ​​thức và kỹ năng từ người này sang người khác. Cho dù đó là một bài giảng, hoặc một slide powerpoint, nó liên quan đến việc nói chuyện với các học sinh. Trong khi nó thường được xem là cách nhanh nhất và dễ nhất để truyền đạt kiến ​​thức và kỹ năng, tất cả chúng ta nhận ra rằng nó không phải là hiệu quả nhất. Socrates đã đúng khi chỉ trả lời một câu hỏi bằng nhiều câu hỏi và hãy xem những gì ông đã tạo ra – một vài trong những bộ óc vĩ đại nhất từng sống. Chúng ta gọi là phương pháp Socrates.

    Đúng là có nhiều lúc hướng dẫn trực tiếp là cần thiết, nhưng chỉ có thể làm điều gì đó với kiến ​​thức hoặc kỹ năng đó, nhưng một người thầy vĩ đại thiết kế các trải nghiệm học tập để thúc đẩy tất cả học sinh được tham gia sâu như đang ở độ sâu cuối cùng của hồ bơi. Sau đó, các kiến thức về việc sải tay và chân trở nên có liên quan. Để học, học sinh phải làm một cái gì đó. Chúng ta gọi là học tập dựa trên hiệu quả học tập (performance-based learning).

    Hành động

    Quay trở lại với tiêu đề ban đầu: người thầy vĩ đại không dạy. Họ sắp xếp mục tiêu để học sinh có một lý do để học và trong quá trình đó giáo viên không thể giúp nhưng học sinh học chủ yếu bằng cách dạy chính mình. Kiến thức này sau đó trở thành vĩnh viễn và được trân trọng chứ không phải hão huyền và không liên quan.

    Trong cuốn sách, Teaching Students To Dig Deeper: The Common Core in Action, tôi cung cấp nhiều cách chi tiết để học sinh vào ngồi chỗ của người lái xe và để có được những giáo viên tránh ra khỏi con đường đó. Tôi cũng cung cấp cho giáo viên một lý do để thay đổi cách họ dạy để họ có thể trở thành “những kỹ sư học tập” thay vì “giáo viên”.

    Làm thế nào bạn có thể kìm nén giảng dạy để thúc đẩy việc học thực chất? Xin hãy chia sẻ trong phần bình luận dưới đây.

    BEN JOHNSON

    Nguồn: http://www.edutopia.org

    Hằng Lê Thanh dịch

    NO COMMENTS